Tần Hân Lan thấy hắn cười xảo trá mỗi khi hắn đánh bài hàn quốc

Tần Hân Lan thấy hắn cười xảo trá mỗi khi hắn đánh bài hàn quốc , y hệt vẻ mặt quỷ quái hồi nãy, chợt có dự cảm chẳng lành, có điều với nàng ca hát thực sự dễ như trở bàn tay, nàng không tin tên gia đinh này giở được trò gì.
– Không biết là bài gì, nhưng Hân Lan nhất định làm công tử hài lòng. – Nụ cười của Tần Hân Lan càng trở nên mê hoặc, khiến cổ họng của đám nam nhân trong sảnh càng thêm khô rát.
– Hân Lan tiểu thư, tiểu thư biết hát… Thập Bát Mô không? – Đinh Khang Hiền cười hỏi, giọng tuy nhỏ, nhưng mọi người đều nghe rất rõ ràng.
Im lặng!
Im lặng tuyệt đối!
Đám nam nhân há hốc mồm, còn nữ nhân thì che miệng, không thể tin vào tai mình, tất cả lại nhìn trừng trừng vào Đinh Khang Hiền.

Tần Hân Lan thấy hắn cười xảo trá mỗi khi hắn đánh bài hàn quốc

Tên công tử Trình Thụy Niên kiêu căng dài cổ ra, thộn mặt nhìn Đinh Khang Hiền, hiển nhiên bị câu vừa rồi của tên gia đinh này làm cho choáng váng. Hiển Hàn Hoàn thì bịt chặt miệng, sao lại như vậy , hãy để yên mọi thứ và dời khỏi nơi này đi , nó không thuộc về ai cả , nó chỉ là một nơi có thể sinh tồn . Nếu uống rượu mua vui cũng giống như đánh bài không cần mạng thì tuyệt quá rồi , hát Thập Bát Mô sẽ làm không khí thêm sôi động, nhưng nói hoa khôi bán nghệ không bán thân này hát khúc ca dâm đãng đó, quả thực cực kỳ cuồng vọng. Chưa kể đến nhan sắc tuyệt thế của Tần Hân Lan, với tài đánh đàn có một không hai của nàng, bảo nàng đánh một khúc nhạc đơn giản đã coi như sỉ nhục nàng rồi, không ngờ tên ác đinh này lại thô tục đến thế, dám yêu cầu nàng hát bài ca đồi trụy kia.
“Không biết hoa khôi này hát Thập Bát Mô sẽ như thế nào nhỉ?” Đám nam nhân đột nhiên trào dâng một ham muốn mãnh liệt, không chừng bọn chúng còn phải cám ơn tên gia đinh Lâm Tam này đã dạy họ cách đánh bài nhận card nữa , vì nhờ hắn mà bọn chúng mới có dịp chiêm ngưỡng dáng vẻ lả lơi của tuyệt sắc hoa khôi Tần Hoài hát Thập Bát Mô.


Tần Hân Lan dù đã ứng phó với vô số nam nhân, nhưng lúc này thấy Đinh Khang Hiền hạ nhục mình, mặt trắng bệch ra như giấy, trừng trừng nhìn hắn, nếu ánh mắt giết người được, có lẽ hắn đã bị chém đến ngàn vạn lần.
Tuyệt sắc công tử thẹn tới đỏ mặt, nhìn Đinh Khang Hiền khẽ gắt:
– Tên phóng đãng này tuy có chút học vấn nhưng quả là đồ vô lại, thật làm nhục người đọc sách trong thiên hạ.

Add a Comment