Đúng là chuyện nực cười

Thật là nực cười…Linh nghĩ thế nhưng ruột gan thấy chua xót lạ lùng. Giá mà mọi người ở đây ai cũng giữ thái độ ác độc với cô như ngày xưa thì có lẽ cô đã không thấy khó chịu như thế này.

anh lan 1 (157)

Nằm gọn gàng trên chiếc giường quen thuộc, Linh lại nghĩ xa xăm. Cô thấy mọi thứ bây giờ đều là những dấu hỏi to đùng. Bí ẩn và nan giải. Lúc này đây cô lại trở về với sự cô độc. Không một người thân, không một ai bên cạnh, không có nơi nào để đi. Linh không thể ở lại đây mãi được, cũng không thể chỉ vào mình và bảo rằng Hoàng Linh này chính là Bình Tâm lúc trước. Nói vậy thì ai tin cô? Mà cô cũng không muốn về lại với con người trước của mình. Một Bình Tâm yếu đuối và chỉ toàn nước mắt. Đêm đó, Linh nằm mãi không ngủ được. Hàng loạt những sự kiện xảy đến với cô trong cùng một thời điểm khiến đầu óc Linh căng lên như dây đàn. Và cô đành phải gạt bỏ bớt đi, gạt bỏ để tạm quên đi, để tạm ko nhớ, để cuộc sống hiện tại dễ thở hơn.

Đúng là chuyện nực cười

Cuộc thi Song Ca Vàng chỉ còn mấy ngày nữa là thi. Gần cả nửa tháng nay cô đã cố gắng rât nhiều để tập luyện cùng Lê Tùng và các thầy cô ở trường. Nhưng hôm nay thì cô đã không có mặt trong buổi tập. Không biết mọi người sẽ cảm thấy thế nào.

Cảm giác có lỗi và bức bối lại khiến Linh quằn quại. Tương lai lúc này sao mà quá mông lung với cô. Bất chợt Linh nghĩ ra điều gì đó, cô vội tiến lại trước phòng bố, thu hết can đảm và gõ cửa…Vài giây sau, bố ra mở cửa cho cô, trên môi vẫn phì phèo điếu thuốc. Trước tới giờ ông không bao giờ hút thuốc, nhưng có lẽ mọi thứ đã thay đổi kể từ ngày Linh bỏ đi. Bố hỏi với vẻ mệt mỏi.

anh lan 1 (158)

– Dạ… cháu có thể mượn điện thoại để gọi cho người thân được không ạ?

Linh rụt rè nói. Thật khổ khi đứng trước mặt bố mình mà không được nhìn một cách thoải mái.

– Uh. Đây. Cháu biết sử dụng chứ?

Bố móc từ túi quần ra chiếc điện thoại rồi đưa cho Linh. Hình như lúc nào bố cũng để điện thoại bên mình để chờ ngóng tin tức về cô thì phải.

– Dạ vâng! Cháu gọi rồi sẽ trả liền ạ!

Add a Comment